Đừng để cái danh xưng "xứ sở sương mù" đánh lừa bởi khi tháng 3 gõ cửa, lễ hội mùa xuân ở Anh sẽ khiến bạn phải thay đổi hoàn toàn định kiến về sự tẻ nhạt của quốc đảo này. Đây là thời khắc cả nước Anh bừng tỉnh sau giấc ngủ đông dài, rũ bỏ lớp áo xám xịt để hòa mình vào những thảm hoa thủy tiên rực rỡ và những lễ hội đường phố đầy màu sắc.
Nếu dạt qua Gloucestershire vào tháng 3 mà bỏ lỡ trường đua Cheltenham thì coi như mất nửa cái chất Anh. Đây chẳng phải buổi cưỡi ngựa xem hoa mà là một lễ hội mùa xuân ở Anh đúng nghĩa: đầy mùi tiền, tiếng gào thét và những cú nước rút nghẹt thở. Trong 4 ngày hội, cái không khí ở đây nó lạ lắm, kiểu như một "chảo lửa" lộ thiên nơi hàng vạn người phát cuồng theo từng nhịp vó ngựa nện sàn sạt trên cỏ.
Lễ hội Cheltenham. Ảnh: @wikipedia
Đỉnh nhất phải kể đến giải Gold Cup. Nhìn mấy tay nài ngựa gồng mình, vật lộn trên lưng chiến mã lao vút qua rào mới thấy cái danh "huyền thoại" nó đắt giá cỡ nào.
Một mẹo "xương máu" cho mấy du khách lần đầu tham gia: Đừng có khờ dại mà mặc đồ tuềnh toàng. Ở Cheltenham, cái dress code nó gắt đến mức vô lý. Diện đồ không chuẩn là kiểu gì cũng bị mấy cái nhướng mày ái ngại đổ dồn vào ngay. Cứ suit tweed mà mặc các bà thì mũ nón phải thật lộng lẫy vào. Nhớ check kỹ quy định trên web trước khi đi, đừng để đến cửa rồi mới thấy mình lạc quẻ giữa một rừng quý tộc sang chảnh. Mặc đẹp ở đây không phải để diễn mà là để chứng minh mình biết chơi!
Danh sách lễ hội mùa xuân ở Anh mà thiếu ngày Thánh George thì chẳng khác nào uống trà thiếu sữa. Nhiều người cứ mải chạy theo mấy cái hội đua ngựa sang chảnh mà bỏ quên mất cái ngày lễ "đậm đặc" chất Anh này. Đây không phải kiểu hội hè phô trương mà là lúc dân bản địa lôi mấy bộ giáp sắt Trung cổ ra "diễn" lại cảnh đánh rồng, đấu kiếm ngay giữa phố. Cảm giác nhìn mấy gã đàn ông lực lưỡng hì hục trong bộ giáp nặng trịch giữa trời xuân nó vừa kỳ cục, vừa sướng mắt.
Lễ kỷ niệm Ngày Thánh George. Ảnh: @independent
Bạn cứ nhắm mấy chỗ như Nottingham, Salisbury hay khu Trafalgar ở London mà đổ bộ. Ở đó, người ta không chỉ diễu hành cho vui mà còn có cả một thiên đường đồ ăn đồ uống đi kèm. Cứ vào mấy gian hàng ẩm thực đường phố, làm một cái bánh nướng nóng hổi, kèm ly bia thủ công rồi đứng xem mấy tay nghệ sĩ đường phố quậy tưng bừng.
Cái hay của ngày Thánh George là sự bình dân. Không cần veston, không cần mũ nón điệu đà, chỉ cần một nụ cười hết cỡ và cái bụng sẵn sàng nếm sạch mọi món ngon. Nó là một mảnh ghép bụi bặm, chân thực và "đáng đồng tiền bát gạo" nhất để bạn thấy một khía cạnh rất khác, rất đời của nước Anh khi vào mùa xuân. Chẳng cần hào nhoáng, cứ mộc mạc thế thôi mà lại gây nghiện cực kỳ!
| >>Xem thêm: Khám phá những lễ hội Anh quốc qua 12 tháng trong năm |
Đến Edinburgh tầm tháng 4 mà chỉ lo đi ngắm mấy bức tường đá cũ kỹ ở lâu đài thì đúng là chưa hiểu hết cái "điên" của dân vùng này. Lúc ấy, cả thành phố thực chất là một sân chơi tri thức khổng lồ nhờ lễ hội Khoa học quốc tế. Đừng có nhầm với mấy tiết học lý thuyết khô khốc ở trường; đây là hai tuần lễ của những thử nghiệm thực tế, có phần quậy phá và đầy tính tương tác. Cái hay của lễ hội mùa xuân ở Anh (Scotland) này là nó kéo tuột mấy thứ cao siêu như AI hay vật lý vũ trụ xuống thành những trò nghịch ngợm khiến từ trẻ con đến ông già đều "dính" vào không dứt ra được.
Lễ hội Khoa học Edinburgh. Ảnh: @edinburgh
Cái chất nhất là được chạm mặt mấy ông giáo sư sừng sỏ theo kiểu chẳng giống ai. Không bục giảng, không com-lê cà vạt, họ sẵn sàng ngồi bệt ngay giữa phố để "buôn" chuyện tương lai bằng thứ ngôn ngữ bình dân nhất. Nhìn mấy đứa nhóc hì hục lắp robot hay lấm lem với đống hóa chất sủi bọt, bạn mới thấy khoa học thực ra rất gần, rất thực và không hề xa vời. Thay vì đứng ngoài ngó nghiêng, cứ lao vào mà thử nghiệm, đó mới là cách đúng nhất để cảm nhận cái không khí tri thức đặc quánh của Edinburgh mùa này.
Nếu ai đó bảo Edinburgh chỉ có lâu đài đá xám với bảo tàng thì chắc là chưa từng leo lên đồi Calton vào đêm hạ chày. Lễ hội lửa Beltane thực chất là một cú "lật mặt" hoàn toàn của thành phố này. Không loa đài rình rang, không quảng bá màu mè, đêm hội diễn ra như một nghi lễ bản năng hơn là một show diễn thương mại. Nó là cách người Scotland đánh thức lớp ký ức Celtic cổ xưa vốn vẫn nằm im lìm dưới nhịp sống hiện đại.
Lễ hội lửa Beltane. Ảnh: @edinphoto
Khi bóng đêm sụp xuống, cả đỉnh đồi chỉ còn ánh lửa bập bùng. Ở đây chẳng có sân khấu nào cả, bạn đứng ngay sát những bóng người phủ đầy than tro đang nhảy múa quanh đống lửa to vật vã. Không rào chắn, không bảo vệ. Chỉ cần đứng đó một lúc là hơi nóng phả rát mặt, mùi khói khét lẹt sộc thẳng vào mũi còn tiếng trống nện dồn dập đến mức thấy lồng ngực mình cũng rung bần bật theo.
Cái chất của Beltane nằm ở sự nguyên sơ đến mức thô mộc. Chẳng có lời dẫn giải hay kịch bản bóng bẩy nào hết, mọi thứ cứ thế tuôn trào theo cảm xúc. Nếu dạt qua Edinburgh vào tầm cuối tháng 4, đừng có bỏ lỡ đêm lửa này. Bạn sẽ thấy một Scotland rất khác – hoang dại, chân thực và "lì" hơn hẳn mấy cái tour du lịch thông thường. Đó không phải đi xem hội, mà là để mình bị nuốt chửng bởi cái không khí đặc quánh của một đêm lửa truyền đời.
Dân Anh đón ngày Quốc tế Lao động (May Day) theo kiểu chẳng giống ai: không rình rang cờ hoa mà bằng mấy trò phong tục kỳ quặc từ nội đô ra tới tận mép sóng. Muốn biết "đặc sản" này ngông cỡ nào, hãy đến Oxford vào lúc tờ mờ sáng. 6 giờ, sương còn giăng đặc trên đỉnh tháp Magdalen, dàn hợp xướng bắt đầu cất giọng. Lúc đó không gian im phăng phắc, cảm giác nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe đá.
Nhưng đừng để cái vẻ thanh bình đó lừa. Chỉ chớp mắt sau, sự yên tĩnh bị xé toạc bởi tiếng chuông leng keng buộc quanh ống chân vũ công Morris. Họ nện gậy gỗ xuống nền đá, nhảy múa náo loạn cả mấy con hẻm cổ kính. Oxford lúc này không còn vẻ học thuật xa vời nữa. Người ta cứ thế tràn ra đường, tay bưng cốc đồ uống, len lỏi giữa những gian hội chợ san sát nhau để tận hưởng cái không khí mùa hè vừa chớm.
Lễ hội Ngày Quốc tế Lao động. Ảnh: @wikipedia
Nếu muốn trải nghiệm lễ hội mùa xuân ở Anh "nặng đô" hơn, cứ dạt về phía Nam, tới mấy thị trấn ven biển như Padstow hay Hastings. Ở đó, lễ hội Obby Oss lại mang màu sắc hoang dại hơn hẳn với những hình tượng ngựa gỗ kỳ dị nhảy múa điên cuồng trong tiếng hò reo. Chẳng có kịch bản chỉn chu hay hàng rào ngăn cách, May Day ở những góc này của nước Anh thực sự là một cuộc "lên đồng" tập thể, nơi cái cũ và cái mới trộn lẫn vào nhau, đầy bản năng và không chút rập khuôn.
Brighton vốn đã "quái", nhưng phải đợi đến tháng 5 cái sự điên rồ này mới thực sự chạm đỉnh. Cả tháng trời, thành phố ven biển này như một cái sân chơi thú vị. Cú nổ đầu tiên là đám diễu hành thiếu nhi. Chẳng lễ nghi trịnh trọng, hàng ngàn đứa nhóc kéo theo mấy mô hình khổng lồ tự chế làm náo loạn cả phố phường. Đó mới là chất Brighton: phóng khoáng, hơi lộn xộn nhưng thật đến mức nghẹt thở.
Lễ hội Brighton. Ảnh: @brightonfestival
Sự kiện mở màn khiến dân tình phát sốt chính là cuộc diễu hành thiếu nhi. Gọi là của thiếu nhi cho oai, chứ thực chất đây là một cuộc "tổng động viên" rầm rộ với hàng nghìn đứa trẻ kéo theo những mô hình khổng lồ tự chế, làm náo loạn cả phố phường.
Cái hay của hội hè ở Brighton là nó không phân biệt sang hèn. Một gã nghệ sĩ đường phố lập dị có thể đứng chung sân diễn với những tên tuổi gạo cội. Nếu có dịp dạt qua đây vào tầm này, cứ xem bản đồ đi mà đi lạc vào mấy con hẻm nhỏ. Lạc vào hội chợ đường phố, làm ly bia thủ công rồi để cái dòng chảy nghệ thuật hừng hực nhựa sống ấy nó cuốn mình đi. Đi chơi kiểu đó mới đúng chất Brighton.
Theo kinh nghiệm du lịch Anh, trong danh sách những lễ hội mùa xuân ở Anh thì không thể thiếu triển lãm hoa RHS Chelsea. Đừng lầm tưởng RHS Chelsea Flower Show chỉ là một hội chợ hoa hòe. Ở London, đây thực chất là một cuộc "chạy đua vũ trang" về thẩm mỹ cảnh quan, nơi những người làm vườn sừng sỏ nhất thế giới phô diễn những ý tưởng điên rồ trên nền cây cỏ. Mỗi góc vườn tại đây không phải để ngắm cho vui mắt mà là một tác phẩm kiến trúc sống đúng nghĩa, được tính toán chi li từng centimet từ hệ thống tưới ngầm cho đến cách phối màu lá.
Triển lãm hoa RHS Chelsea. Ảnh: @experiencegift
Cái thú nhất khi đến đây vào cuối tháng 5 là cảm giác được "mục sở thị" những giống cây lạ lùng mà bạn chưa từng thấy trong bất kỳ catalogue nào. Thay vì đọc những lý thuyết suông về thiết kế, bạn cứ đứng ngay giữa những khu vườn đoạt giải, hít hà cái mùi đất ẩm đặc quánh quyện với hương hoa sực nức để thấy người Anh "nghiện" cây cỏ đến mức nào.
Nó thực dụng ở chỗ, bạn có thể học lỏm ngay những chiêu xử lý góc chết trong sân sau hay cách tận dụng không gian xanh cho mấy căn hộ chung cư chật hẹp. Điểm ăn tiền của triển lãm là biến những thứ tưởng chừng hàn lâm thành những mẹo "bỏ túi" cực chất.
| >>Xem thêm: Gợi ý chùm tour du lịch Anh giá tốt |
Cái hay nhất của lễ hội mùa xuân ở Anh không chỉ nằm ở những phong tục cổ xưa hay những vườn hoa đua nở mà là cảm giác được sống chậm lại giữa không gian thanh bình của làng quê hay sự náo nhiệt của những khu chợ phiên truyền thống. Khi nắng xuân len lỏi qua những tòa lâu đài rêu phong, bạn sẽ hiểu tại sao đây là thời điểm không thể hoàn hảo hơn để lên lịch cho một chuyến du lịch Anh. Hãy để bản thân một lần được lạc lối giữa những thanh âm trong trẻo của mùa mới, nơi mỗi bước chân đều là một câu chuyện đáng để ghi lại.
Hà My (tổng hợp) - luhanhvietnam.com.vn