Nếu có dịp chạy xe qua những vùng núi của Quảng Ngãi, nhiều người sẽ rủ nhau thử một lần đèo Long Môn. Con đèo này không ầm ĩ, không được nhắc nhiều như vài cái tên nổi tiếng khác, nhưng càng đi càng thấy “đã”. Với dân mê xê dịch, đó là kiểu cung đường đi xong rồi vẫn nhớ, không phải vì nguy hiểm, mà vì nó có cái chất riêng của núi rừng Quảng Ngãi.
Người dân quanh vùng quen gọi đèo Long Môn bằng cái tên giản dị hơn là đèo Cóp, bởi con đường ở đây cứ uốn éo liên hồi, cua này nối cua kia, men theo sườn núi như một dải chỉ vắt ngang rừng. Đèo nằm trên tuyến tỉnh lộ 625, thuộc xã Thanh An, huyện Minh Long (Quảng Ngãi). Từ trung tâm thành phố Quảng Ngãi, phải đi gần 40 km mới chạm đến điểm đầu con đèo, thường bắt đầu từ khu vực ngã ba Tân An, qua Sơn Kỳ rồi nối ra ngã ba Quảng Ngãi. Đường không khó tìm, nhưng đủ xa để người ta cảm nhận rõ sự tách biệt khỏi phố xá.
Vì chưa được chỉnh trang nhiều, Long Môn vẫn giữ dáng vẻ thô ráp của một cung đường miền núi. Một bên là vách đá dựng đứng, bên kia là những đoạn dốc sâu chưa có lan can che chắn, khiến người lái xe không thể lơ là. Chạy qua đây, tay lái phải chắc, mắt phải nhìn xa, và tâm lý cũng cần đủ bình tĩnh để xử lý từng khúc cua gắt.
Nhưng chính khi vượt qua những đoạn khó ấy, cảnh rừng núi bất ngờ mở ra, như một phần thưởng nho nhỏ cho sự kiên nhẫn. Không gian yên ắng, gió mát, tầm nhìn trải rộng xuống những triền núi xanh rì khiến người ta có cảm giác nhẹ hẳn người. Với những ai thích khám phá và không ngại thử sức trên những cung đường còn nguyên nét hoang sơ, đèo Long Môn là một trải nghiệm đáng nhớ, không ồn ào, nhưng đủ sâu để lưu lại rất lâu.
Đèo Long Môn Quảng Ngãi. Ảnh: @kitaseafood
Từ trung tâm Quảng Ngãi, chạy xe máy lên đèo Long Môn tầm khoảng một tiếng, tính ra đâu đó gần 40 km. Bạn cứ chọn một trong hai đường Nguyễn Công Phương hoặc Quang Trung để đi ra hướng cầu Cộng Hòa cho nhanh, khỏi lắt léo nhiều. Ra khỏi khu thành phố một đoạn là thấy khác liền: xe cộ bớt hẳn, hai bên đường không còn san sát nhà nữa mà chuyển sang ruộng vườn, rồi đồi núi bắt đầu hiện ra. Không khí cũng mát và “dễ thở” hơn rõ rệt.
Đến khu vực Minh Long, chỉ cần chạy thêm tầm nửa tiếng nữa là tới chân đèo. Đường không quá khó, nhưng nếu là lần đầu đi, vừa chạy vừa hỏi người dân ven đường sẽ yên tâm hơn. Đôi khi, những câu chỉ dẫn giản dị ấy còn kèm theo vài mẩu chuyện nhỏ về vùng đất, khiến chuyến đi bớt đơn thuần là “tìm đường”, mà trở thành một hành trình chậm rãi, có thêm chút gắn kết với nơi mình đang đến.
Đèo có quãng đường dài khoảng 38km. Ảnh: @topquangngai
Đèo Long Môn không thuộc kiểu “nghe tên là choáng” như mấy con đèo nổi tiếng ở phía Bắc hay Tây Nguyên. Nó không dài, không cao kiểu dữ dằn. Nhưng lạ là ai đã chạy qua một lần thường vẫn nhớ. Long Môn có cái duyên rất riêng: đi một lúc mới thấm, càng đi càng thấy dễ chịu. Cái đẹp ở đây không ập vào mắt ngay từ phút đầu, mà nằm ở cảm giác con đường cứ dẫn mình đi sâu dần vào rừng núi, qua từng khúc cua, từng đoạn dốc vừa phải, đủ để người lái phải để ý mà không đến mức căng thẳng.
Đường đèo uốn quanh sườn núi, không quá “ác”, nhưng cũng không hề đơn giản. Có những đoạn phải giảm ga, có đoạn cua liên tiếp khiến tay lái tự nhiên siết chặt hơn. Đi kiểu này lại hay: vừa đủ thử thách để thấy mình đang “chinh phục”, nhưng vẫn còn dư tâm trí để nhìn ngắm cây rừng hai bên, nghe gió lùa qua mặt, cảm được cái không khí mát lành của vùng núi.
Sáng sớm lên đèo là một cảm giác khác hẳn. Sương thường nằm lưng chừng, phủ mỏng qua những tán rừng, nhìn xa chỉ thấy mọi thứ mờ mờ như bị kéo một lớp màn. Lúc đó đường vắng, tiếng động cũng ít, chỉ còn tiếng máy xe đều đều và tiếng rừng. Chạy giữa khung cảnh ấy không có cảm giác “đi nhanh để tới”, mà giống như đang đi chậm lại, để đầu óc rỗng ra một chút.
Khi mặt trời lên cao, sương tan dần, màu xanh hiện rõ từng lớp. Rừng không còn mờ ảo nữa mà trở nên sắc nét, đậm nhạt khác nhau theo bóng nắng. Thi thoảng gặp một đoạn thoáng, nhìn xuống dưới là thung lũng, ruộng nương và mấy mái nhà nhỏ xíu, tự nhiên thấy khoảng không mở ra rộng hơn. Long Môn không cần phô trương, chỉ cần đứng đúng chỗ, đúng lúc, là đủ khiến người ta muốn nán lại thêm vài phút.
Đèo Long Môn của Quảng Ngãi lại mang một sức hút rất riêng, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ. Ảnh: @kitaseafood
Đèo Long Môn đi không dài, nhưng chạy một lúc là thấy nó không “một màu”. Có đoạn cua chỉ hơi cong, đường thoáng, nhìn được ra xa nên tự nhiên muốn thả ga chậm lại một chút. Rồi lại có đoạn bất ngờ hẹp và dốc hơn, phải siết tay lái, mắt nhìn kỹ, tim đập nhanh thêm một nhịp. Không đến mức căng thẳng, nhưng đủ để cảm giác mình đang thật sự “đi đèo”, chứ không phải chỉ chạy một con đường bình thường. Nhờ vậy mà mấy chục cây số trôi qua khá nhanh, không bị chán.
Nếu hỏi lúc nào Long Môn đẹp nhất, nhiều người sẽ chọn tầm xế chiều. Nắng lúc đó không gắt nữa, chuyển sang màu vàng ấm, rừng hai bên nhìn mềm hẳn. Gió từ trên núi thổi xuống mát rượi, kiểu mát làm người ta tỉnh và dễ chịu, chứ không lạnh buốt. Thỉnh thoảng gặp chỗ trống an toàn, có người tấp vào chỉ để đứng yên vài phút, hít một hơi thật sâu rồi chụp vội vài tấm, như để giữ lại cái khoảnh khắc đó.
Điều mình thích ở Long Môn là không khí. Trên đèo mát và trong, khác hẳn cái nóng hầm của vùng thấp, nhất là những ngày oi. Nhiều khi chỉ cần chạy một vòng qua đèo, đầu óc đã thấy nhẹ đi, như gió thổi bay bớt mệt mỏi.
Dân đi “bụi” thường không lên đây để thử tốc độ. Long Môn hợp để chạy vừa vừa, nhìn cảnh, nghe tiếng rừng, cảm nhận đường đổi nhịp theo từng đoạn. Cái “đã” nằm ở cảm giác mình hòa vào cung đường: xe đều, tay lái chắc, đường dẫn đi, cảnh đổi liên tục.
Vì vậy mà dù không ồn ào trên bản đồ du lịch, Long Môn vẫn có người nhớ. Không phải kiểu nơi đến một lần là đủ, mà là kiểu cung đèo lâu lâu lại muốn quay lại, chạy chậm thôi, để nghe gió và nhìn rừng núi trôi qua trước mắt.
Thiên nhiên xanh mát nhìn từ đèo Long Môn. Ảnh: @gody
| >>Xem thêm: Những địa điểm du lịch Quảng Ngãi 'đẹp quên sầu' |
Ngay dưới chân đèo Long Môn có thác Trắng Minh Long, kiểu điểm dừng chân mà đi ngang qua khó làm ngơ. Thác không quá “ồn ào” theo nghĩa du lịch, nhưng đứng gần là nghe tiếng nước đổ rõ mồn một, mát rượi cả người. Nước từ trên cao trút xuống, bọt trắng tung lên theo từng nhịp, nhìn vừa mạnh vừa sạch, như rửa luôn cái nóng và bụi đường bám trên người sau quãng chạy xe.
Xung quanh là rừng cây và núi, không khí lúc nào cũng dễ chịu, đặc biệt những ngày trời nắng. Có người tới chỉ để ngồi một lát, nghe nước chảy, nghe chim kêu lẫn trong tiếng gió, rồi thấy đầu óc lắng xuống lúc nào không hay. Nếu đi nhóm bạn, trải tấm bạt ăn nhẹ cũng hợp; còn đi một mình, đứng yên hít thở vài hơi thôi cũng đủ thấy “đáng công”. Nắng chiếu vào dòng thác, nước phản sáng lấp lánh, nhìn đơn giản mà cuốn mắt, kiểu đẹp tự nhiên, không cần sắp đặt gì nhiều.
Thác Trắng Minh Long. Ảnh: @vinpearl
Suối Chí nằm cách trung tâm Quảng Ngãi tầm 35 km, ở xã Hành Tín Đông (Nghĩa Hành), hợp nhất cho những chuyến đi trong ngày hoặc đi cuối tuần cho “đổi gió”. Đường vào không khó. Bạn có thể chạy theo tỉnh lộ 624B, hoặc đi hướng ngã ba Thạch Trụ (Mộ Đức) theo quốc lộ 24, qua đèo Đá Chát rồi rẽ về phía bắc thêm khoảng 3 km là tới. Giờ trên bản đồ cũng có ghim sẵn, nên chỉ cần bật định vị là đi được, ít khi lạc.
Điểm mình thích ở Suối Chí là cảm giác mát và sạch: nước suối trong, chảy qua những bậc đá tự nhiên, xung quanh nhiều cây nên đứng một lúc đã thấy dễ chịu. Nhóm bạn thì mang đồ ra trải bạt picnic, gia đình có trẻ nhỏ cũng có chỗ ngâm chân, tắm suối nhẹ nhàng. Đi xe máy hay ô tô riêng đều tiện; nếu ngại tự lái thì gọi taxi cũng ổn, tùy lịch của bạn thôi.
Khu du lịch sinh thái Suối Chí. Ảnh: @mia
Cát Mộc Farm nằm ở thôn Tân Phong, xã Phổ Phong (Đức Phổ), đi từ khu vực đèo Long Môn qua cũng không quá xa nên nhiều người hay tiện đường ghé lại nghỉ một đêm. Chỗ này làm theo kiểu homestay, nhưng có thêm ý tưởng “nhà tránh bão” nên nhìn đơn giản, chắc chắn, không màu mè. Đến nơi là thấy dễ chịu ngay: xung quanh nhiều cây, có hồ cá, vài khoảng vườn nhỏ chăm gọn gàng, không gian yên và mát.
Ở đây không có quá nhiều thứ phải “check-in” cho bằng được, nhưng lại hợp để thả lỏng. Sáng sớm hoặc chiều, bạn có thể chèo thuyền vòng quanh cái hồ trước sân, nhìn ra làng quê phía xa, gió thổi nhẹ, ngồi một lúc là thấy đầu óc dịu lại. Ai thích chụp ảnh thì cũng có vài góc trang trí xinh xinh, đủ để lưu lại vài tấm kỷ niệm mà không bị cảm giác sắp đặt quá. Nói chung, Cát Mộc Farm giống một chỗ dừng chân hiền lành: đến để nghỉ, để chậm lại, rồi hôm sau đi tiếp thấy người nhẹ hơn.
Cát Mộc Farm. Ảnh: @top5quangngai
Muốn đi cung đường Long Môn – Minh Long cho vui mà vẫn an toàn thì khâu chuẩn bị nên làm tử tế một chút. Trước ngày đi, cứ liếc dự báo thời tiết cho chắc: trời khô ráo thì đi nhẹ người, còn mưa hoặc sương dày là đèo khó chịu hẳn, đường trơn mà tầm nhìn kém thì chẳng đáng liều. Quần áo cũng đừng chọn kiểu “đi chơi cho đẹp” quá; cứ gọn gàng, có đồ bảo hộ càng tốt, mang theo mấy món lặt vặt cần thiết cho đường dài là yên tâm hơn.
Nếu chưa quen chạy đèo, nhất là kiểu cua nối cua, dốc lên xuống liên tục, thì tự hỏi thật lòng xem mình có đủ tỉnh táo và phản xạ không. Không phải để sợ, mà để tránh bị cuốn theo hưng phấn rồi xử lý không kịp. Điện thoại nhớ sạc đầy, thủ thêm pin dự phòng, vì có lúc cần gọi người nhà, mở bản đồ hoặc gặp chuyện cần liên lạc gấp.
Đi theo nhóm vẫn dễ thở hơn đi một mình. Lỡ có vấn đề về xe hay sức khỏe thì còn có người kè nhau, đỡ bị động. Và trên đường, gặp chỗ nào lăn tăn thì cứ hỏi người địa phương. Nhiều khi một câu chỉ đường, một lời nhắc “đoạn này hay sương” của họ còn đáng tin hơn việc mình chăm chăm nhìn bản đồ trên màn hình.
Bạn nên chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi khởi hành. Ảnh: @mia
| >>Xem thêm: Gợi ý chùm tour du lịch Lý Sơn - Quảng Ngãi giá tốt |
Không đơn thuần chỉ giữ vai trò kết nối giao thông, đèo Long Môn còn sở hữu nhiều lợi thế để phát triển du lịch Quảng Ngãi. Cung đèo này gây ấn tượng bởi khung cảnh núi rừng rộng lớn, bầu không khí trong trẻo cùng những nét sinh hoạt, văn hóa mang đậm dấu ấn bản địa. Tất cả tạo nên một không gian lý tưởng cho những ai yêu thiên nhiên, thích khám phá những vùng đất còn nguyên vẻ mộc mạc.
Thu Mơ (Tổng hợp) - luhanhvietnam.com.vn
Ảnh: Internet